Phiêu lưu Hà Giang ▬ Đồng Văn ▬ Trip04 (10/2015)

4.7. Ngày 4: Bản Xéo Lủng – Mốc 428 – TT Đồng Văn

– Sáng sớm 5h, anh chị dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng, tôi đánh răng xong tranh thủ vào xoạn đồ, tôi soạn ra tất cả đồ không cần thiết (chiếc ống nhòm, trà chanh, dây thừng, 1 số thuốc giảm đau hạ sốt, muỗng đũa, cả 1 hộp bao cao su tôi chưa dùng). Tôi cho thằng út cái ống nhòm, nó rất khóai, chúng đang chuẩn bị đi học sáng thứ 2.
– Ngồi ăn cơm với 2 nhóc, anh Mỉ mô tả đường xuống mốc 428 cho tôi, anh vẽ một cái bản đổ, có 6 cái ngã ba, đi theo bản đồ tới ruộng lúa, đi vòng qua rộng là thấy cột mốc. Tôi ăn sáng xong chụp hình cùng gia đình anh, nói 10 năm sau sẽ quay lại thăm gia đình anh, cảm kích anh chị vô cùng. Anh tiễn tôi ra của, chỉ tôi hướng mốc 427, 428, đứng từ nhà anh có thể nhìn thấy 427.
– Khoảng 6h tôi đi xuống đồi, đi hướng xuống sông, cả bản chỉ có mình tôi đi sớm nhất, đường đầy bùn đất dính hết vào giày, không có dấu vết gì trên đường sau cơn mưa lớn hôm qua. Đường đi qua nhiều ruộng bắp, mây mù bay ngang mặt, đứng lại ngắm cảnh thật tuyện với, các đám mây di chuyển dưới thung lũng song song với dòng sông, mặt trời đã ló lên từ hướng Đông.
– Đi tới ngã ba thứ 5, nghe ở trên có tiếng hò hét, “quay lại”, nói rất nhiều lần, tôi nhìn lên núi không thấy gì, dùng tay lần lượt chỉ về 2 hướng, hướng quay lại có tiếng phản hồi. Hẳn là anh Mỉ dùng ống nhòm của tôi, đứng ở chỗ nào đó chỉ đường. Tôi đi ngược lại ngã ba trước đó, bẻ cành cây đánh dấu lại hướng đi.

– Đi tới ruộng lúa, vòng qua ruộng, phải lục lọi 1 lúc mới thấy mốc, không dễ thấy như tôi nghĩ. Để ý xung quanh chẳng có camera nào, ông biên phòng kia hù mình. Tôi bay xuống cột mốc, ngồi nghỉ nhìn ngắm dòng sông Nho Quế vào sáng sớm, đẹp hơn rất nhiều so với chiều hôm qua. Đứng về phía dòng sông đái qua bên TQ mà nghĩ lại lỡ mà có camera thiệt thì phiền phức lắm. Nên chỉ gào thét kiểu vượn, đúng là đi một mình tự do thể hiện cảm xúc. Sau đó chụp hình một lúc, rồi trở lên.
– Đi lên rất mệt, đi khoảng 5 phút lại nghỉ giải lao, người đã ướt hết do mây, sương trên cành cây. Vừa đi tôi vừa nói lảm nhảm. Có thể nhìn thấy mốc 427, nhưng đành bó tay.

– Trên đường về: Gặp 1 ông cụ đang cắt cỏ, sáng sớm trời lạnh đã đi làm , Tôi nhìn thấy 1 chiếc liềm nhỏ, sắc bén vô cùng, thứ này mang làm hung khí thì “ngọt”, đối phương nhìn thấy cũng lạnh người. Đi lên cảm giác rất mệt mỏi, vừa đi vừa nói lung tung, nghĩ tới việc thỏa mãn khi xuống mốc 428 một mình vào sáng sớm, thấy phấn khích, tiếp tục đi. Lên tới bản, tôi vào lớp đi ngang qua lớ lớp học tiểu học, hôm nay là sáng thứ 2, xem cô giáo có xinh không,. Thấy cũng xinh, tính ở ngồi chơi một lúc, vào nhà bố vợ anh Mỷ trò chuyện, đợi giờ ra chơi, tới tán cô giáo.
– Khoảng 8h30. Vào nhà bố vợ anh Mỷ, xin 1 bình nước, bác dẫn vào nhà, lấy nước trong bình nước lọc, (vậy là hôm qua mình cũng xin nước ở đây, cậu bé kia búc nước giếng cho mình) Hai bác này đang băm rau gì đó, hay là cây là chè tôi cũng không chú ýe. Bà vợmang bịch đồ hôm qua tôi cho, hỏi cách dùng,, trong đó có cồn khô, may mà không ai ăn nó, tôi đốt thử 1 miếng rồi hướng dẫn. Chai rượu tôi cho đã khui và vơi đi ½ ngbác trai cầm lên vẻ ngơ ngác, chúng tôi bbậtđều bật cười, hôm nay bác trai trong tỉnh táo hơn rất nhiều.
– Dắt xe ra ngồi trước trường tiểu học một chút suy nghĩ,bây giờ về sớm 1 chút, còn rút tiền trước 517h nữa, bưu điện mà đóng cửa thì không có tiền mua vé về Hà Nội, vé máy bay tối mai nữa. Nếu về TP Hà Giang sớm, có thể đi coi Km số ), hơn nữa trên đường chưa chắc xuôn xẻ, khoảng 150 Km, căn 4 tiếng.


– Tôi chạy ngược về TT Đồng Văn để đổ xăng, ra khỏi lũng có quên không đội nói bảo hiểm, buổi sáng đi sương người đụng vào cành cây bị ướt hết, bây giờ chạy xe gió thổi lạnh cóng người, chỉ mặc áo thun. Gặp một số bạn biker đi lên Lũng Cú, cũng gật đầu chào, có mấy chỗ khúc cua, cát và bùn trên mặt đường do đêm qua mưa, tôi bị trượt bánh nhẹ. Gặp 1 đoàn đi ngược lên, tôi lấy chân nhịp xuống đường 2 nhịp, ý là cẩn thận nền đường, không biết mấy biker kia có hiểu không.

4.8 Ngày 4: TT Đồng Văn – TP Hà Giang

– Khoảng 9h. Về tới cây xăng ở TT Đồng Văn, mọi người đều nhìn tôi rất là, tôi cũng thấy mình rất là, có thể là do mặc áo SG, người tôi đầy bùn đất, thân xác hoang tàn. Lúc. Lạnh run cầm cập, mặt tái , tôi cũng chẳng quan tâm nhiều làm gì, có bạn trẻ hỏi tôi sau sáng sớm ới bị té xe ah, tôi trả lời tối qua đi mốc 428 xe bị trượt dốc phải ngủ lại ở bản.
– Khoảng 10h. Trên đường về qua tới đoạn gần ngã ba Phó Bảng một chút bánh trước bị xẹp, về sau xẹp lép, tôi còn có 20K, không đủ tôi ngồi lui lại phía sau, đeo balô, liều mình đi xẹp bánh trước hơn 120 Km về tp HG, không không biết sao tôi lầy tới mức độ này nữa. Ngồi tư thế này rất mỏi, chạy với vận tốc 20-30 Km/h, chạy nhanh là mất lái, tới đoạn đường đèo, những khúc cua làm tôi phải gìm tay lái thật chắc, vào khúc cua luôn phải dữ xe ở phương thẳng đứng, nghiêng 1 chút là mất lái.
– Tôi dừng lại mua 2 ổ bánh mì không để ăn kèm với xúc xích, đi tới một khu vắng người Km 84 QL 4C, tôi dừng lại ăn trưa.


– Trên đường đi có nhiều ánh mắt hiếu kì nhìn tôi, trên 1 đoạn đèo, có 1 chiếc xe tải chạy sau tôi, tôi đã xi nhan chạy xát lề phải nhường đường cho xe tải, nhìn ngương hậu thấy có 1 tài 1 phụ trên xe. Vậy mà chạy mấy phút không thấy nó vượt, lúc sau xe tải vượt lên, từ cửa sổ bên phụ thò ra 1 cánh tay đưa ngón cái lên, thì ra 2 cha này chạy sau tò mò tôi đổ đèo kiểu gì khi xẹp bánh trước. Tôi cũng gật đầu rồi còi 2 nhịp.
– Trời bắt đầu nắng gắt, 2 cánh tay tôi cũng bắt đầu đỏ lên, tôi hát vang bài Nối vòng tay lớn, đi ngang qua một số nhóm bạn trẻ bên đường cũng vẫy tay nhìn rõi theo.
– Cứ đi khoảng 30 Km lại xuống vận động chút, tới đoạn trạm dừng gần Con đường hạnh phúc, tôi chịu hết nổi, dựng xe, nằm lên cục bê tông ngủ một giấc thật sâu, nằm mê man một lúc bị tiếng ồn đánh thức. Có 1 đoàn khách du lịch đi xe 16 chỗ, dừng lại mua các loại củ gì đó, nói chuyện lớn tiếng, tôi chạy ra xem, không thấy hứng thú lắm.
– Đoạn đường tiếp theo có mưa nhỏ, trời bắt đầu lạnh trở lại, đoạn phía sau tôi chạy sau một chiếc xe bend, lúc mưa lớn vào trú mưa, tiện hỏi người dân, ở đây cảnh sát giao thông không làm gắt, đoạn trước khi vào thành phố có kiểm tra tốc độ.

4.9 Ngày 4: TP Hà Giang – Hà Nội

– Khoảng 16h. Vào tới TP Hà Giang, 160 Km mà tôi mất 7 tiếng mới, trong đó 120 Km xẹp bánh trước. Về tới dự định trả xe, bù thêm 200K thuê lố 1 ngày, 100K thay ruột bánh trước. Còn 200K mua vé đủ về Hà Nội. Anh chủ xe đòi tổng cộng 500K vì xe bị trầy xước nhiều, 1 đèn xi nhan bị bể, tôi đi ra ngoài gọi điện, bàn với anh đó:
1, Đợi ngày mai có thêm tiền rồi lấy chứng minh về
2, Để lại điện thoại hoặc máy hình, về SG gửi tiền chuộc lại
– Suy tính đủ kiểu, tôi lấy thẻ nhớ ra rồi để lại máy hình, bỏ lại CMND, đi bộ tìm gì đó ăn nhẹ, đi một đoạn gặp Bưu điện Viettel, khoảng 16h50, mọi người xắp ra về, tôi bước vào xảnh, người đầy bùn đất, ai cũng nhìn tôi, gặp mấy chị tại quầy bưu chính, mấy chị dễ thương thật. Tiền gửi qua CMND, tôi không có, hộ chiếu thì chỉ có bản scan trên điện thoại, lấy bằng lái ra năn nỉ cũng không được, ngồi đó nói chuyện chơi một lúc chị ấy cũng chịu vì số tiền nhỏ. Tôi cảm ơn và chào mấy chị, hẹn ngày trở lại Hà Giang.
– Tôi rút được 500K, cúi xuống nhét vào tất, nhìn ra ngoài coi có người theo rõi không, ra ngoài cổng ngồi nói chuyện chơi kể chuyện với mấy anh xe ôm và tài taxi, mấy anh này tưởng tôi là người Nhật hay Hàn Quốc đi du lịch.
– Lúc sau anh chủ xe máy gọi điện liên tục bằng nhiều số khác nhau, tôi không nghe máy, mặc thêm chiếc áo khoác, đi bộ ra bến xe về Hà Nội, đi bộ gặp cậu bé nói “hello” rồi đập tay yeah với mình khá vui.


** Nói ra thật hổ thẹn, chiếc máy hình kĩ thuật số của tôi không đáng giá cho lắm, CMND tôi cũng không cần. Mãi tới 6 tháng sau tôi mới chuyển tiền trả anh đó. Với tôi đây là một việc tồi tệ, đi du lịch mà làm trò này, thật là một vết dơ, đây là một kinh nghiệm sương máu với tôi cho những chuyến về sau. Dù đói khát tới đâu cũng phải thanh toán sòng phẳng.
– Tôi đi qua bế xe nhưng không ghé, sợ anh kia mang người đi tìm đụng mặt thì phiền phức, đi về hướng Hà Nội, tính ra tôi đi bộ phải 5 Km khá xa thành phố, gặp một đoạn đường đang tu sửa, đường nhựa được nâng lên, có mấy chú đang chạy xe lu hỏi sao đi du lịch mà đi bộ, tôi trả lời vui là đi bộ về Hà Nội, mọi người đều cười lớn, chú nói khoảng 19-20h xe khách mới chạy qua.
– Ở đoạn kết thúc của đường đang được nâng lên, 1 cặp vợ chồng bị ngã xe, nghe tiếng động tôi quay lại thấy người vợ ngã trượt 1 đoạn trên mặt đường tới ngay gót chân tôi, người chồng và xe vẫn đi tiếp bình thường rồi mới quay lại thấy vợ ngã. Tôi đỡ người vợ dậy, nhanh chóng lấy lọ nước muối ra xịt lên vết thương trên 2 cánh tay, dùng bông lau qua vết thương, lấy băng gạc băng lại. Thì ra lúc chạy nhanh qua đoạn nối tiếp giữa đường mới và cũ có 1 bậc nhỏ, người vợ ngồi không bám hay sao bị văng ra ngoài, người chồng chạy nhanh còn la người vợ gì đó. Hai người này nói tiếng kinh không rành, đang vội đi đâu đó, cảm ơn tôi rồi đi luôn.
– Đi thêm một đoạn nữa, khoảng 18h30 tôi dừng lại ngồi bên đường, lấy giấy bút nghi chữ “Hà Nội”, lỡ đâu có xe nào về cho đi nhờ thì càng tốt, không thì đợi đến 20h đi xe khách.
– Ngồi nghỉ một lúc, có một cô ra quét sân hỏi thăm tôi, sau đó tôi cầm bình nước vào xin nước, thế quái nào họ biết tôi đang gặp khó khăn, cô đó hỏi có ăn mì tôm không cô pha cho 1 gói, tôi mừng quá, “cô có cơm nguội cho con xin 1 chén”. Mời tôi vào nhà, kêu tôi tắm rửa thoải mái, nhưng không tiện nên tôi chỉ rửa mặt chút, cô kêu con trai cô mang cho tôi chén cơm với thịt băm, tôi ăn không còn 1 hột cơm nào, vừa ăn vừa kể chuyện hành trình mấy ngày nay, những cảm nhận về dân vùng cao. Cô này làm Đoàn Hội trong trường Trung học nên hiểu biết rất nhiều, nhìn sơ qua là biết tôi đi bụi kẹt tiền về Hà Nội. Ngồi nói nhiều chuyện về dự định tương lai, gia đình, công việc rất nhiều. Sau đó còn gọi điện xe khách giùm tôi, lúc này người tôi bốc mùi khá kinh nên xin phép ra ngoài đường ngồi đợi xe, cô cũng ra ngoài đường ngồi nói chuyện với tôi. Tôi cũng để lại câu nói như mọi lần “10 năm sau quay lại những nơi này, nhất định sẽ ghé nhà Cô, lúc đó thì đi 2 người, có thể 3 người”.
** Lúc trên xe nghiệm lại hành trình thấy thật ý nghĩa, biết bao trải nghiệm, biết bao bài học.
– Khoảng 20h xe giường nằm đến, tôi vẫy tay chào gia đình cô rồi lên xe về Hà Nội, giá 200K, tôi vừa bước lên xe, mấy người kế bên kêu lên mùi gì hôi quá, tôi lên giường chùm chăn kín mít cho tới bến xe Mỹ Đình. Đêm hôm đó tôi nằm ngủ mê man, xuống tới Bế xe Mỹ Đình khoảng 4h30 sáng, vào nhà chờ ngủ tiếp, đợi tới khoảng 5h xe búyt chạy rồi lên xe búyt ngủ tiếp, về tới nhà người quen, mượn xe máy đi chới cả ngày đến tối mới về ra sân bay về SG, về SG tôi ngủ sâu liên tục 10 tiếng nữa. Sau đó gọi điện cho anh Mỉ, cô chú Hạnh Khoa báo rằng đã về tới nhà, rất cảm kích sự giúp đỡ của họ, 10 năm sau sẽ quay lại, nhất định sẽ ghé chơi.

HÀ GIANG 10/2015 – HẸN 10 NĂM SAU TRỞ LẠI 10/2025!

———————————————————————————————————————————————————————-

ĐÁNH GIÁ: chuyến phiêu lưu 03: Trung bình 7.5/10

8/10 : Phiêu lưu

Khá thỏa mãn, đi đây đó trải nghiệm những điều mới lạ

8/10 : Liều lĩnh

Không thỏa mãn, vì mua tour lên Fansipan nên chẳng có gì mạo hiểm

9/10 : Văn hóa

Tiếp xúc với người bản địa, tìm hiểu cuộc sống văn hóa

9/10 : Kết giao bạn bè

Ngẫu nhiên gặp được những người bạn tốt

3/10 : Sự chuyên nghiệp

Kỹ năng còn kém, khai thác thông tin hạn chế

8/10 : Nỗ lực

Không có thử thách gì lớn nên cũng không phải nỗ lực gì

———————————————————————————————————————————————————————-

▬ VỀ TÔI ▬
Chào! Tôi là Long-Liều Lĩnh – một kẻ thích du lịch phiêu lưu một mình, một blogger, và cũng là một kỹ sư. Tôi mong muốn khuyến khích mọi người có những chuyến đi tuyệt vời hơn và tìm ra bản tính phiêu lưu trong mỗi người. Hãy cùng tôi chia sẻ những về chuyến đi, nhật ký phiêu lưu, trải nghiệm, những điểm đến, lời khuyên, trang bị, kỹ năng.

Không quan trọng kỹ năng hay phong cách của bạn. Hãy cùng chia sẻ hành trình của của chúng ta!

Cảm ơn đã dành thời gian theo dõi!

Các chuyến phiêu lưu khác …

► CÁC KÊNH THÔNG TIN

Tôi mong muốn khuyến khích mọi người có những chuyến đi tuyệt vời hơn và tìm ra bản tính phiêu lưu trong mỗi người. Hãy cùng tôi chia sẻ những về chuyến đi, nhật ký phiêu lưu, trải nghiệm, những điểm đến, lời khuyên, trang bị, kỹ năng.

✩ Blog: http://www.daringsolotrip.com
✩ Facebook: http://www.facebook.com/daringsolotrip
✩ Instagram: http://www.instagram.com/daringsolotrip
✩ Twitter: http://www.twitter.com/daringsolotrip
✩ Google+: http://plus.google.com/daringsolotrip
✩ Youtube: https://www.youtube.com/channel/daringsolotrip

 

Long Liều Lĩnh, Saigon, 2016-Dec-06, 03h10 a.m

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *