Phiêu lưu Hà Giang ▬ Đồng Văn ▬ Trip04 (10/2015)

4.3 Ngày 2: Thị trấn Đồng Văn – Bản Má Păng – TT Mèo Vạc

– Khoảng 12h trưa, chúng tôi tới Thị Trấn Đồng Văn, 2 bạn nữ kia tìm home-stay như đã đặt trước, thay đồ sau đó đi ăn trưa. Có vẻ như vụ chui rúc vào hang vừa rồi làm hai bạn tụt sức, và cũng nhận ra sự nguy hiểm khi đi cùng tôi. 😀
– Trong lúc đợi 2 bạn nữ tôi tranh thủ lượn quanh thị trấn. Ở đây rất đông người, đủ các thành phần du lịch theo đoàn rất nhiều, xe du lịch, đoàn xe gắn máy phân khối lớn, ô-tô vượt dã. Tôi chạy ra khỏi thị trấn một đoạn theo QL 4C hướng về Mèo Vạc, để xem qua đường đi, để ý các quán internet, quán cơm, Phố Cổ sau đó quay lại chợ Đồng Văn ngó qua 1 vòng, không có quá cơm trưa nào phù hợp.
– Ăn trưa xong, chúng tôi dạo 1 vòng thị trấn rồi đi theo đường bê tông dốc lên hướng về phía Đông Bắc thị trấn, đi khá sâu vào một bản làng gặp ngã ba. Hai bạn nữ bắt chuyện làm quen và hỏi thăm một chị người Mông, rồi năn nỉ chị dắt về nhà chơi.

Đường tới nhà chị khá hiểm trở, chạy lòng vòng qua sườn núi khá dốc, phía dưới là thung lũng. Đường vắng, đi sâu vào núi, thấy chị móc điện thoại ra mấy lần, nên tôi phải cảnh giác, thường xuyên nhìn gương. Tới một con dốc lớn hướng xuống một thung lũng là nhà chị, chúng tôi dừng lại vì tay lái không vững là lao xuống vực (23.290205, 105.383071) – – phiêu lưu Hà Giang

Hai bạn nữ bắt chuyện làm quen và hỏi thăm một chị người Mông, rồi năn nỉ chị dắt về nhà chơi. (Hình chụp sáng hôm sau tại chợ Phiên Đồng Văn) – – phiêu lưu Hà Giang

– Chị đó chỉ cho chúng tôi biên giới Việt – Trung, cách người ta vượt biên. Cứ 100 người mông trưởng thành thì 90 người từng làm lao động chui ở bên Trung Quốc, công việc bên đó cũng làm công nhân bình thường ngày lương được 300K, tùy vị trí, đa phần lao động cũng chỉ biết vài từ tiếng Trung cơ bản, ai cũng biết từ “kuái ah – nhanh lên”. (Về sau tra lại mới biết chỗ đó là Bản Mồ – Ma Păng, sống gần sông Nho Quế)

Chị đó chỉ cho chúng tôi biên giới Việt – Trung, cách người ta vượt biên – – phiêu lưu Hà Giang

– Không thể xuống bản vì địa hình quá dốc, chị xin quá giang về chợ Đồng Văn để chuẩn bị cho để chuẩn bị bán Lê (trái Lê) cho chợ Phiên ngày mai. Đưa chị tới chợ, hai bạn nữ nói sáng mai sẽ tới phụ chị bán.
– Sau đó tôi căn bản đồ, 14h xuất phát có thể tới Mèo Vạc và trở về Đồng Văn trước khi trời tối. Ra khỏi thị trấn một đoạn, đường đang sửa nên rất bụi, qua đoạn đó thì cảnh đẹp quá trời, đồi núi trùng điệp nhấp nhô 2 bên đường. Bên đường có nhiều đoàn cùng hướng về hướng này, nhiều tốp trẻ em đứng bên đường, chúng tôi dừng lại cho kẹo 2 em nhỏ (không rõ người đồng bào gì), hỏi thăm nhiều thứ (học lớp 2, nhà ở gần đây, đi cắt cỏ phụ ba má).

Trò chuyện với 2 em nhỏ, học lớp 2, nhà ở gần đây, đi cắt cỏ phụ ba má, hai bạn nữ còn bắt chúng hát một bài mới cho kẹo- phiêu lưu Hà Giang

Một lúc sau thấy 2 vợ chồng (ba mẹ của 2 em nhỏ này) chở một bao cỏ trên xe Win, họ chào chúng tôi và cười rất chân thành- phiêu lưu Hà Giang

– Tiếp tục đi chúng tôi gặp 1 tốp trẻ em vẫy tay xin kẹo “cho kẹo đê – cho tiền đê”, gần đó có vài nhà dân, mấy đứa này nhìn ốm yếu, một bé trai nhỏ nhất không mặc gì trên người, bụng rất to (có lẽ lâu ngày chưa tẩy giun). Đứng đó nói chuyện, cho kẹo bọn trẻ, từ xa có một bà lão gọi bọn trẻ về, không cho chúng nhận kẹo nữa, chúng tôi cười vẫy tay chào bà, bà cũng cười rồi trở vào nhà.

Một đoạn rất đẹp trên đèo Mã Pí Lèng, noi chúng tôi gặp đám trẻ con thứ 2- phiêu lưu Hà Giang

Khung cảnh đồi núi sông hùng vĩ- phiêu lưu Hà Giang

Trên đường đèo gặp nhiều nhóm bạn trẻ tụ tập đứng chụp hình làm cản trở giao thông, còi + đá đèn từ rất xa mới chịu đứng gọn vào- phiêu lưu Hà Giang

– Tới Mèo Vạc, chạy xe đến gần chợ, thấy một cái bản đồ khu vực trên bảng, chúng tôi đứng bàn luận một chút, đèo vừa qua là đèo Mã Pí Lèng. 2 bạn nữ mua khoai lang và kem để cùng ăn.
– Trở lại thị trấn, lúc này trời bắt đầu tối và khá lạnh, nhiều đoạn khung cảnh hùng vĩ nên tôi dừng lại ngắm, 2 bạn kia thì sợ trời tối và lạnh. Tôi kêu 2 bạn đi về trước, tôi đuổi theo sau (một lần nữa 2 bạn này nhìn ra bản tính của tôi trỗi dậy).

Đồi núi hùng vĩ, phía dưới là sông Nho Quế, tôi để xe gọn lại rồi đứng trên lan can bê tông, nhìn tổng quan một lượt, lấy một hơi dài gào thét trước thiên nhiên- phiêu lưu Hà Giang

– Sau đó nhanh chóng bắt kịp 2 bạn nữ, chạy lên dẫn đường. 18h về tới, 2 bạn nữ lại về tắm thay đồ (miệng thì kêu lạnh nhưng mặc quần khá ngắn, không hiểu). Tôi đi tìm tiệm vàng để đổi $15 sang VND, kiếm khắp thị trấn không có, chỉ có tiệm trang trí đồng, bạc.
– Tôi trở về ăn tối cùng 2 bạn nữ ở một bún trong chợ, ngồi nói chuyện vui với cô chủ quán, cô rót 1 ly rượu ngô uống thử, tôi thấy vị cũng bình thường. Trong chợ có một nhóm bạn trẻ du lịch đang trải chiếu, mắc đèn, ăn tối, hát hò, nói chuyện rất rộn ràng. Hình thức này thật thú vị, ngủ ngoài chợ, đỡ tiền nhà nghỉ, với người có sức chịu đựng khá thì ok, nhưng phải đi đông mới làm được. Tôi bỗng thấy hứng thú muốn tìm hiểu, thiết nghĩ không lẽ tối nay ra đây ngủ.

4.4 Ngày 2: TT Đồng Văn – Cột cờ Lũng Cú – TT Đồng Văn

– Trong lúc ăn tối, tôi suy nghĩ trầm tư, cảm thấy khó chịu, tự thấy đi một mình đã quen, có nhiều hành động đẩy 2 bạn nữ này vào nguy hiểm, nhưng những lúc đó tôi mới là chính mình. Lúc sáng khi tụt xuống hang động đó mới là con người tôi: mạo hiểm, kích thích, khám phá, trải nghiệm, tôi cảm thấy hình như đi cùng 2 bạn nữ này ở trong vòng an toàn quá (di chuyển ổn định, ở nhà nghỉ, ăn cơm tiệm, ngủ sớm dậy trễ, …). Suy nghĩ 1 lúc, tôi đã có quyết định, tôi sẽ tách ra đi một mình, tôi sẽ đi lên cột cờ Lũng Cú ngay trong tối nay và xin ngủ nhờ nhà dân trên đó, sáng mai tự mò đường đi xuống điểm cực Bắc dưới sông Nho Quế, đằng nào tôi cũng chưa có chỗ ngủ tối nay, còn có 250K ($15 chưa đổi được, tiền trong tài khoản thì thứ 2 mới rút được) đủ tiền ăn + xăng về Tp Hà Giang. Tôi thử đưa ra ý tưởng sẽ đi lòng vòng thị trấn một mình và tối nay ngủ ở chợ coi 2 bạn kia phản ứng sao. Không thấy vấn đề gì lớn. 2 bạn nữ đề nghị ra Phố Cổ dạo và kiếm quán cafe ngồi trò chuyện.
– Khoảng 19h, dạo Phố Cổ một vòng, tôi cố tỏ ra không muốn uống cafe, muốn đi một mình, rồi chào tạm biệt. Đi mua một số đồ ăn (xúc xích, bánh mì, nước suối), tìm tiệm vàng đổi tiền không có. Đi về hướng Tây thị trấn, tôi dừng ở cửa ngõ thị trấn, gần UBND hay gì đó, bên trong có nhiều Công An, Dân Quân, đang chắc đang triển khai kế hoạch đi tuần (khách du lịch đông quá mà). Tôi đeo trang bị lên người, dao găm dưới chân, đèn pin lên hông, dao dọc giấy ở túi quần, nhét tiền vào trong tất. Đang đeo đèn pin thì 2 bạn nữ kia đi tới, hỏi đi đâu, nghĩ kỹ thấy nên nói thật, hành trình sắp tới có phần nguy hiểm, có người biết mình đi đâu, phòng trường hợp bất trắc còn có manh mối mà điều tra. Vậy là nói thật đi lên cột cờ Lũng Cú ngủ ở đó luôn, có thể không về.
– Khoảng gần 20h, tôi đi lên cột cờ, mới xuất phát gặp nhiều đoàn đang đi xuống, rồi ít dần, trời tối đen, cả con đường chỉ có ánh đèn xe tôi. Đi được khoảng 30 phút, tôi gặp 2 anh Cảnh sát Giao thông (CSGT) đậu xe bên kia đường, tắt đèn xe tấp qua bên đó chào hỏi. Hai anh này đi làm nhiệm vụ, cuối tuần khách du lịch lên cột cờ nhiều nên phải lên đó điều tiết giao thông, lúc xuống hết xăng. Tôi nhanh chóng lấy đèn pin tìm lối tháo xăng ở xe mình chia cho xe bồ câu, hai anh cũng chạy lại coi thấy không khả thi, tôi gợi ý mở nắm bình xăng hút xăng ra. Hai anh kêu đợi lúc nữa có đồng đội mang xăng tới.
– Hai anh CSGT hỏi tôi đi đâu, tôi cũng tiện hỏi đường đi cột cờ Lũng Cú, 2 anh chỉ đường nhưng khuyên không nên đi, quay xuống Đồng Văn nghỉ ngơi sáng mai đi. Theo hai anh thì:
+ Trời tối, đường vắng, lỡ gặp sự cố, một mình không xử lý được.
+ Buổi tối trên đó không có nhà nghỉ.
+ Tội phạm vùng biên, người bên kia qua gây án cướp tài sản rồi trở về
+ Hai anh kể tháng trước có 1 cặp nam nữ bị cướp xe ở gần vành đai biên giới, người bên kia nên không thể điều tra được.
Tôi hiểu vấn đề, cảm ơn 2 anh và đi tiếp, 1 anh cho tôi số điện thoại, kêu có sự cố gì thì gọi anh (thật là nhiệt tình, CSGT vùng cao khác đồng bằng).
– Tôi đi tiếp khoảng 2Km nữa gặp 1 cặp vợ chồng dắt 1 chiếc Dream đi cùng chiều, tôi quan sát nhanh 2 bên đường, đi chậm giữ khoảng cách. Thấy an toàn dừng lại hỏi xe bị sao, bị xẹp bánh trước, gần đó có ngã ba, 2 cô chú này rẽ phải đi về bản, cười rồi vẫy tay, ý nói tôi cứ đi đi, có vẻ như nói tiếng phổ thông không rành.
– Đi khá lâu mới có ánh đèn điện, địa phận xã Ma Lé, có vài ngôi nhà thắp đèn điện sáng mờ mờ, cửa đóng kín mít, còn khóa ngoài nữa, khả năng đây chỉ là quán bán ban ngày, buổi tối không có người. Đoạn sau gặp 2 xe gắn máy, 4 thanh niên, không đội nón bảo hiểm, tắt đèn xe, đi chậm phía sau giữ khoảng cách, sau đó 2 xe đó rẽ mới yên tâm.
– Qua địa phận xã Lũng Cú, qua khu vực Vành đai biên giới cảm thấy rất vui vì chưa có gì xảy ra, tới khu dân cư có 1 nhà đang mở cửa, định vào mua chai nước suối rồi hỏi đường, nhưng nhìn vào trong có 5-6 người đang ngồi nhậu. Đi tiếp gặp một chị đang đóng cửa nhà, chị kêu chạy xe khoảng 20 phút nữa có bảng chỉ đường.
– Đi tới đồn biên phòng có vài người ngồi uống trà bên đường, dừng lại hỏi đường, rồi lên dốc cột cờ. Một lý do mà tôi giám đi liều mình đi trong đêm là bởi tôi từng thấy hình trên Internet nơi này thắp điện sáng, nên từ xa có thể nhìn thấy, nào ngờ tới đây tối om.
– Khoảng hơn 21h30, chạy thẳng tới chân cầu thang, tối om, chỉ nghe tiếng phập phập do lá cờ bị gió thổi. Khả năng là có đèn điện nhưng quá trễ nên đã tắt.
– Bật đèn pin đeo đầu và đèn pin cầm tay, đi lên bậc thang, nhìn quanh chỉ toàn màu đen, bậc thang ở đây chia nhỏ, đi khá lâu, lúc đầu còn đi từ từ qua sát, về sau chạy lên luôn.
– Đi vòng quanh chân tháp, bỗng dưng trong đầu tưởng tượng có cái bóng đen gì đó đứng nhìn mình. Nghĩ bậy rồi, chỗ này an toàn mà, tôi lấy tay phải đập mạnh vào ngực trái rồi tiếp tục đi. Đặt máy hình timer vài kiểu.


– Khoảng 22h, đứng một lúc thấy lạnh, trở xuống lấy xe đi vòng vòng kiếm chỗ ngủ nhờ, chuyến đi Hà Giang này chưa có dịp ở cùng người dân, trải nghiệm văn hóa bản địa, móc điện thoại ra nhắn tin 2 bạn nữ sẽ không về.
– Đi vòng vòng thấy nhà ai cũng đóng cửa, thế quái nào lại đi vòng về, thôi thì về thị trấn ra chợ ngủ chung với các bạn trẻ và giao lưu. Điện thoại báo tin nhắn không gửi được, vậy thì trở về thôi. Một lúc sau có điện thoại của bạn nữ, kêu tối về ngủ ở homestay chung, đã thuê được một chỗ cho tôi, tôi muốn từ chối vì sắp hết tiền và ra chợ ngủ cũng ok mà. Bạn nữ kêu “đã thuê chỗ chô ông, tính sao thì tính”.
– Đi đường về cảm giác rất bất an, liên tục nhìn về phía sau, nhưng tôi chạy rất nhanh, mắt cận nên tôi thường không chạy nhanh vào buổi tối, nhưng bỗng dưng cảm hứng nổi lên chạy nhanh vào cua cắt số, đèn quét tới đâu sáng tới đó, đoạn này khúc cua rất nhiều, mỗi khi đèn quét qua khúc cua rọi vào vách đá bên đường, một số tảng đá sáng lên, đèn qua rồi nhưng liếc qua vẫn thấy vách đá sáng mờ mờ. Tôi tự trấn an mình, một số loại đá có khả năng phản quang, một số hấp thụ quang năng lưu trữ 1 thời gian, có thể do thời gian lưu ảnh của mắt kết hợp với không gian bóng tối xung quanh. Bất kể thứ gì ở trên những vách đá tôi cũng không sợ, điều làm tôi sợ là nếu có một bóng người xuất hiện nơi này, thì hẳn là bị cướp, mấy trò căng dây – đặt đinh – chắc không có đâu. Cướp lẻ giữa đường cần phương tiện lành lặn mang về, vừa tiện rút lui vừa bảo toàn giá trị. Chặn đường bất ngờ, đặt chướng ngại vật chắc sẽ hiệu quả hơn, nghĩ tới đây tôi dõi mắt thật xa theo đèn pha, mặc kệ đá phát sáng bên đường.
– Rồi cũng có một lúc phân tâm, cua qua cua lại đầu óc quay cuồng, ở một khúc cua phải xuống dốc (bên phải là vách núi, bên trái là vực), tôi bị trượt bánh trước, xe mất lái, lao thẳng về phía trước, ráng quẹo thì ngã, mà ghìm lại thì lao vào lan can phía trước. Tôi iếc nhìn phía trước, không có lan can, lập tức đạp thắng, bóp thắng trước, rạp nghiêng người bên phải xuống mặt đường. Buông chiếc xe trượt theo quán tính, người chỉ bị trầy cánh tay phải một chút, may có chiếc balo giúp giảm chấn khá nhiều. Hồi tỉnh đứng dậy, nhìn xung quanh coi có ai mai phục không, chỉ thấy một màu đen, lấy đèn pin soi xung quanh. Tim đập thình thịch, tay trái cầm đèn hơi run, tôi rút dao ra cầm chặt trên tay phải. Rọi quanh thấy chiếc xe nằm ngay mép vực, thầm nghĩ “mẹ nó, chỗ này không có lan can à, xém đưa ông máy xuống vực rồi”, nhưng tôi không mở miệng nói một câu nào, chỉ hít một hơi, đặt tay phải lên ngực trái, hơi cúi đầu về phía vách núi. Dù thứ gì ở ngoài kia cũng được, thái độ này tỏ lòng biết ơn, tôi vừa may mắn thoát chết, nếu như lao xuống dưới kia, hẳn là nằm đó ăn nải chuối rồi, tới sáng mai may ra mới có người biết.
– Trời lạnh làm tôi run người, bởi tôi chỉ mặc chiếc áo thun, dựng xe máy lên, rồi đi tiếp, lúc này đã bình tĩnh trở lại. Gần tới xã Ma Lé một chút, lần này không kìm được phải buột miệng chửi tục, ĐM thằng nào đề đống gỗ lòi ra đường, ngay khúc cua nữa, vừa mới hết cua, đang kéo lên dốc thì lao thẳng vào đống gỗ vật liệu xây dựng, cây lòi ra đâm thẳng về hướng tôi, nếu quán tính lớn hơn 1 chút thì người thục thẳng vào cây rồi. Một lần nữa cúi đầu về phía núi. Từ đây trở đi tôi không giám chạy nhanh nữa, để số 3 chạy, khúc cua cũng chạy chậm.
– Đoạn xã Ma Lé có ánh đèn, thấy một chiếc xe 9 chỗ màu trắng, biển số Hà Giang, đi từ nhà dân đi ra, tôi chạy sau bật đèn pha thấy trên xe đông người, chỉ có đàn ông, ngồi im như tượng, xe cua cũng không nghiêng người luôn. Mặc dù qua đoạn Vành đai biên giới rồi nhưng vẫn phải cẩn trọng, tôi chạy sau giữ khoảng cách xa hơn, nghĩ chắc là dân buôn lậu vùng biên, tối đi giao dịch gì đó, hơn 23h rồi, dân thường không ra ngoài khuya vậy, tôi chẳng gặp ai trên đoạn đường về. Mình cứ đi sau thế này, bọn nó tưởng mình là hình sự theo giõi nó, nó dừng lại làm thịt thì bỏ mẹ. Nghĩ tới đây tôi lập tức chậm lại rà rà theo sau 1 đoạn rồi kiếm chỗ nào thoáng, giả bộ quẹo vào tắt đèn xe chạy trở ra. Đứng nhìn chiếc xe đi xa, nghỉ một lúc, rồi đi tiếp, lại gặp chiếc xe đó, lúc này nhìn thấy cột mốc Đồng Văn 10 Km, mừng quá, đá đèn xin vượt luôn, tao không có rảnh cả đêm chạy sau bọn mày.
– Nào ngờ mình chạy nhanh nó cũng chạy nhanh, lúc này thấy sợ rồi, chạy theo một lúc không thấy bọn chúng theo nữa, chắc rẽ đâu rồi, về tới đoạn nhập vào QL 4C lòng mừng rỡ, từ trên cao nhìn thấy ánh đèn thị trấn, lúc này hơn 23h, ngoài đường chỉ có khách du lịch.
– Tính chạy ra chợ ngủ mà 2 bạn nữ lỡ đặt phòng rồi, thế là vào homestay, vừa dừng xe bước xuống thấy chóng mặt buồn nôn, không lẽ bị xay xe máy. Không nói được tiếng nào, chỉ vào chiếc xe nhờ chú chủ nhà xếp lại giùm, chạy thẳng lên phòng, 2 bạn nữ đã nằm ngủ, tôi tháo balo nằm giường kế bên nhắm mắt lại là trong đầu hiện lên những khúc cua đảo qua đảo lại, bóng tối xung quanh, đầu óc quay cuồng, tai ù ù. Lấy một viên Paracetamol uống rồi nằm mê man.

Trang tiếp theo … 4.5 Ngày 3: TT Đồng Văn – CC Lũng Cú – Bản Thèm Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *